(Singingtalent.vn) – “Huấn luyện viên phải đảm bảo yếu tố vững chắc về chuyên môn. Đừng nghĩ
mình được gọi là ngôi sao, có ca khúc hit là có thể làm được huấn luyện
viên”, divo nhạc Việt thẳng thắn.
Gần đây, trên trang cá nhân, anh cho rằng game show ngày càng nhạt nhẽo. Điều này liệu có thể hiểu rằng Tùng Dương không còn mặn mà với truyền hình thực tế?
– Tôi có chút buồn vì kết quả giải thưởng của game show không phải lúc nào cũng hồn nhiên và công bằng, nếu không muốn nói là có sự sắp đặt nào đó. Quán quân thường mang đến cho nhiều người sự bất ngờ. Và lẽ dĩ nhiên, không phải ai đoạt ngôi vị cao nhất cũng có thể thành ngôi sao.
Việc trao “nhầm” quán quân khiến tôi mất dần niềm tin vào truyền hình thực tế. Tôi thích sự công tâm và không phải lúc nào cũng có thể phó mặc kết quả cho khán giả. Khán giả rất mông lung, người thích cái này, người thích cái kia. Trong khi, tôi là giám khảo nhưng sự quyết định lại bị hạn chế.
Vì thế, game show đang mất dần niềm tin của khán giả. Nhiều khi người tổ chức không quan tâm đến chất lượng. Họ chỉ quan tâm đến chiêu trò, vô tình hoặc cố ý tạo những scandal trên mặt báo. Bây giờ, tôi đang không có hứng với các cuộc thi nhưng khi nào có cảm hứng, tôi vẫn sẽ trở lại ghế nóng.
|
Anh có nghĩ rằng không chỉ diva, divo không còn mặn mà với truyền hình thực tế mà chính các đơn vị tổ chức cũng không còn tha thiết mời các anh chị “cầm cân nảy mực”?
– Tùy từng đối tượng chương trình. Khi nhà sản xuất muốn hướng đến số đông thì họ sẽ mời những giám khảo, huấn luyện viên trẻ. Chương trình nào cần những những nghệ sĩ có đóng góp thực sự giá trị cho âm nhạc nước nhà thì họ sẽ mời diva, divo.
Nhưng không phải họ không mặn mà với chúng tôi mà là chúng tôi không mặn mà với họ trước. Khi mình không được là nhân tố quyết định kết quả cuối cùng, việc gì mình phải tha thiết và mặn mà với ghế nóng của họ.
Dư luận gần đây quan tâm khá nhiều đến chương trình The Voice, nhiều người bảo các huấn luyện viên “tranh cãi như cái chợ”, ý là nhận xét chuyên môn thì ít mà bông đùa thì nhiều. Quan điểm của anh thế nào?
– Thực sự, tôi cũng ít xem game show hiện nay. Tôi còn nhiều thứ để quan tâm nên game show không nằm trong danh sách ưu tiên. Nhưng mọi tranh cãi, trước hết bắt nguồn từ nhà tổ chức. Họ muốn hướng đến người trẻ nên họ mới mời những huấn luyện trẻ.
Người trẻ bao giờ cũng quyết liệt và thích đôi co, nó đúng với lứa tuổi chứ không có gì đáng trách. Nếu mời người lớn, nói câu nào chuẩn câu đấy thì chuyện đó có thể sẽ không xảy ra. Nhưng chắc chắn sẽ không gây được tò mò và hiếu kỳ với người xem như huấn luyện trẻ.
Và tất nhiên, anh muốn trẻ hóa thì anh chấp nhận khả năng của họ.
Nhiều người hoài nghi khả năng của Noo Phước Thịnh, Đông Nhi và Tóc Tiên trên ghế nóng, còn anh?
– Các nghệ sĩ trẻ có thể đảm bảo được tính giải trí nhưng tính nghệ thuật thì khó có thể chắc chắn. Nhưng chúng ta chưa nên xét nét điều gì. Tôi muốn nhìn vào kết quả làm việc của họ. Mình phải xem các thí sinh trưởng thành ra sao thì mới kết luận được, lúc đó mới biết các huấn luyện viên có khả năng hay không.
Tất nhiên, ở góc độ cá nhân, tôi chưa có sự tin tưởng tuyệt đối vào chuyên môn của các huấn luyện viên trẻ. Sự khua môi múa mép không thể thuyết phục được tôi. Tôi muốn các huấn luyện viên trẻ hãy thể hiện đi, đó là câu trả lời tốt nhất cho tôi và khán giả.
|
Nhiều người cho rằng dàn huấn luyện viên The Voice có nhiều ca khúc được yêu thích, cát-xê cao, lượng fan hùng hậu. Theo anh, như vậy đã đủ để huấn luyện và hướng dẫn thí sinh?
– Chúng ta đều đồng ý rằng họ là những người có sự ảnh hưởng đến dòng nhạc trẻ và đó cũng là một cách để xây dựng hình tượng. Họ đều thành công trong lĩnh vực và lứa tuổi của mình. Nhưng để trở thành huấn luyện viên tốt lại là một chuyện khác.
Đừng nghĩ có một vài ca khúc hit là có thể huấn luyện được người khác. Khi kinh nghiệm chưa hẳn dày dặn, không thể dễ dàng bước vào công việc đào tạo học trò. Huấn luyện viên phải đảm bảo yếu tố vững chắc về chuyên môn.
Bạn đừng nghĩ mình đang được gọi là ngôi sao nhạc pop, biểu diễn hay, như vậy là đã đủ để trở thành huấn luyện viên giỏi.
Nghề huấn luyện cần phải lắng nghe, yêu mến và hiểu học trò. nghệ sĩ phải bỏ qua cái tôi cá nhân, bỏ qua tinh thần của một ngôi sao mới có thể trở thành người thầy. Nếu không dành thời gian cho thí sinh của mình thì khó có thể trở thành một huấn luyện viên thực sự.
(Theo Zing)
0 Nhận xét